chương 5.2

“Bạc Khả Vân, canh bao của anh đâu? Caramen của anh đâu? Đồ ăn ngon của anh đâu? Anh muốn đem em quy án vì cái tội nói dối.”

“Chẳng nhẽ không thể chờ em ăn xong rồi hãy bắt em?”. Nàng cười tủm tỉm nói.

“Ăn thôi, ăn thôi, Mỹ Phương nói nhà hàng này ngon đích thực không sai, anh ăn thử đi”.

Không lay chuyển được nàng, Thiệu Chi Ung cầm lấy đôi đũa, gắp một chút ổi đậu tử đưa vào miệng.

“Thế nào, cũng không tệ lắm chứ?”

Lạnh lùng liếc nàng một cái “không tệ” .Được rồi, được rồi, coi như có thể.

“Anh ăn nhiều một chút, thích món nào anh nói lại cho em biết, về sau ở nhà em sẽ tập làm cho anh ăn.”

“Còn chi phiếu, trước đáp ứng rồi thực hiện mở lại đi!”. Nàng lừa gạt hắn

Ngay từ đầu nàng rất sợ hắn, cảm thấy hắn rất nghiêm túc lại lạnh lùng như băng, nhưng từ khi ở chung với hắn, nàng phát hiện ra ở hắn có rất nhiều điểm tốt.

Xuất thân từ gia đình danh giá, có cuộc sống an nhàn sung sướng của một đại thiếu gia nhưng khi nhìn thấy hắn cầm cờ xí trong buổi từ thiện hôm nay, nhìn hắn giống như một tên ngốc, có thẻ thấy hắn là một người cũng không lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

Nhìn những biểu hiện đó của hắn, nàng đối vói hắn cũng có nhiều thay đổi “Nếm thử món cà tím này đi”. Nàng găp một khối bỏ vào bát của hắn.

“Anh ghét ăn cà tím”. Thiệu Chi Ung không chút nghĩ ngợi, liền trực tiếp cự tuyệt.

“Được thôi , vậy em ăn một mình”. Nàng cũng không miễn cưỡng hắn, một mình ăn hết.

Không lâu sau, món mì thịt băm cải bẹ được mang tới, nàng cũng không chút ngại ngùng ăn tiếp. Thiệu Chi Ung nhìn nàng ăn, không khỏi nghi hoặc Bạc Khả Vân trước và giờ hoàn toàn không phải một người. “Anh vẫn nghĩ em vốn chỉ thích món ăn của Pháp?”

Món ăn Pháp? Nàng đói chết đi, nàng một chút cũng không có thích ăn món Pháp, ăn xong không cảm thấy no.

“Làm sao có thể? Em ghét nhất là ăn đồ ăn của Pháp, em thà tìm một quán ăn nhỏ mà ăn mỳ còn thấy thoải  mái hơn.”

Nghe vậy, Thiệu Chi Ung buồn bực nhìn nàng một cái, biểu tình của nàng không giống như thuận miệng nói ra, nều không thích, vì sao trước đây cùng hắn dùng cơm, đều chọn ăn ở nhà hàng Pháp?

“Làm sao vậy, sao không ăn?”. Nàng không hiểu vì sao hắn lại nhìn mình chằm chằm.

Thiệu Chi Ung nói không nên lời, rốt cuộc là có vấn đề gì, căn bản nghĩ đến Bạc Khả Vân có 2 loại tính cách như vậy, nên sẽ không lấy nhầm vợ chứ?

Làm sao có thể có giả thiết vớ vẩn như vậy, hắn cười cười đánh trống lảng. Hắn lắc đầu, trong lòng cảm thấy buồn bực, đồ ăn đã dọn đến, nhưng là nhịn không được, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nàng. Nàng tựa như ăn rất ngon, xem đôi đũa của nàng động đậy không ngừng, đồ ăn được đưa vào cái miệng nhỏ bé của nàng, cố gắng nhấm nuốt, bất quá nàng ăn nhiều một chút cũng tốt, không sợ đi trên đường bị gió thổi đi.

Bộ dạng hiện tại của nàng, so với dáng vẻ lạnh lùng trước kia, tốt hơn nhiều, hắn suy nghĩ, không khỏi mỉm cười.

Bạc Khả Di vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy hắn không có động đũa, chính là đang xem xét nàng không chú ý hình tượng, ăn vói nhiều bộ dạng, mặt nàng bỗng đỏ lên “Không cần nhìn em”.

Nàng vốn không phải là yểu điệu thục nữ, nàng đã sớm biết, nhưng hắn có cần phải dùng ánh mát đó nhìn chằm chằm nàng như vậy không? Giống như đang cười nhạo nàng chỉ biết có ăn.

Thiệu Chi Ung nhìn biểu tình phong phú của nàng, hắn nhịn không được liền phì cười.

“Thiệu Chi Ung!”. Nàng buông đũa, hướng phía ngục hắn, thụi một cái.

“Rốt cuộc biết vì sao có người nói, nhìn người khác ăn là một loại hưởng thụ, đừng giận, mau ăn”. Hắn vội vàng gắp thức ăn vào trong bát của nàng, ôn nhu giục.

Nàng choáng váng, người này có phải ăn nhầm cái gì hay không, đột nhiên sao lại trở nên ôn nhu như vậy?

Bạc Khả Di không thể tin, liếc nhìn hắn một cái, ngươi xem ngươi xem,l ại ở đó phóng điện đi, cặp mắt kia lại phóng điện nha, đủ rồi nha.

“Em…..còn không muốn chờ anh bón em sao?”. Hắn trêu chọc

“Không cần”. Nàng một lần nứa lại cầm đũa lên ăn tiếp.

Nàng cố ý không để ý tới hắn, nhưng nàng vẫn cảm giác được hắn  vẫn đang nhìn nàng, nàng cảm tưởng như mình sắp bị cặp mắt đó hòa tan…….

Thật vất vả mới ăn xong, rời khỏi nhà hàng nhỏ, nàng cước bộ vội vàng, đi trước hắn, mặc kệ cho hắn gọi thế nào, nàng cũng không quay đầu lại.

“Khả Vân, Khả Vân”.

Hắn càng gọi, nàng lại càng đi nhanh, càng chạy càng nhanh, đột nhiên một đôi cánh tay phía sau vòng qua ôm sát nàng, nàng sợ tới mức thất thanh hô to “A”.

Đột nhiên mất đi trọng tâm, cả người nàng kề sát hắn, nhiệt độ cơ thể cùng hơi thở quen thuộc, hắn gắt gao đem nàng ôm sát vào lòng mình, không thể động đậy.

“Thiệu Chi Ung…..”. Nàng suy yếu kêu.

Hắn không lên tiếng trả lời, vẫn như cũ, gắt gao ôm nàng, một lát sau nàng cảm giác được hắn đang từ từ kề sát vào nàng, nàng cảm thấy không khí bỗng trở nên ngột ngạt, cả người nàng mẫn cảm không thôi, ngay sau đó, nàng cảm nhận đôi môi ấm áp của hắn đang lướt sau gáy nàng.

Thình lình xảy ra hành động thân mật như vậy, làm cho nàng không tự giác được, toàn thân run run, trong lúc nhất thời không biết nên phản úng thế nào,nàng chỉ biết nắm chặt hai tay lại.

“Em đang run?”.Tiếng hắn khàn khàn vang lên.

“Em… em không có.” Nàng phản bác.

Thiệu Chi Ung không trêu trọc nàng, ở phía sau cười trộm, ai da, nữ nhân này nghĩ một đằng lại nói một nẻo.

Nàng không nói gì, trong lòng cảm thấy có chút ngọt ngào, lại có chút sầu não, hắn cởi mở với nàng thì nàng càng phải lạnh lùng hơn đối với hắn.

Dựa vào ngực hắn, nàng lúc này không khỏi suy nghĩ linh tinh……

Nàng khát khao có được tình cảm này, nhưng lại không có dũng khí tranh thủ, bởi vì nàng thật sự không nghĩ ra được rốt cuộc nàng nên dùng thân phận nào để yêu Thiệu Chi Ung? Là Bạc Khả Di hay Bạc Khả Vân?

Giả làm tỷ tỷ để gả cho hắn, bản thân chính mình lại động lòng với hắn, điều này nàng thật sự không ngờ tới.

Ban đêm nàng khổ sở, trằn trọc không ngủ được, nhìn đèn trên tường mà ngẩn ngơ, có nhiều lúc nàng thực sự muốn rúc đầu vào trong ngực của nam nhân bên cạnh.

Mỗi khi nàng muốn buông tay để yêu, trong lòng lại có thanh âm ngăn cản nàng, nhắc nhở t
hân phận giả trang của nàng, nhắc nhở Thiệu Chi Ung là chồng của chị nàng, nàng không có tư cách có được tình cảm của hắn. Mà khi nàng muốn bản thân từ bỏ, lại có âm thanh nhảy ra cổ động nàng là người kết hôn với Thiệu Chi Ung, cùng sống chung với hắn, người ngủ bên cạnh hắn cũng là nàng, cho dù nàng giả làm Bạc Khả Vân nhưng tình cảm của nàng đối với hắn là thật. Lý trí và tình cảm giằng co, hại nàng thống khổ không chịu nổi.

Nàng quay đầu liếc nhìn Thiệu Chi Ung một cái, thấy hắn đã ngủ, nàng liền xuống giường ra ngoài phòng khách, trong lòng thực sự buồn bực. Nàng cầm điện hoại lên gọi về nhà.

“Alô……”. Giọng nói mang theo tiếng buồn ngủ từ đầu dây bên kia truyền tới.

“Ba, rốt cục  có tìm được tỷ tỷ không?”.

“Khả Di, ngươi tại sao lại gọi điện về nhà? Thiệu Chi Ung đâu, ngươi không sợ bị hắn nghe thấy sao?”. Bạc Vĩnh Chinh lập tức  hỏi.

“Trả lời ta, ngươi rốt cục tìm được tỷ tỷ không?”. Nàng ngẹn ngào nói

Bạc Vĩnh Chinh trầm mặc không trả lời.

Trời ạ, nàng rốt cuộc còn phải buồn khổ bao lâu nữa, đầu dây bên kia vẫn im lặng, nàng chỉ cảm thấy thống khổ và tuyệt vọng. Nhưng mà Bạc Vĩnh Chinh vẫn trầm mặc, kỳ thực sau hôn lễ một tuần, hắn đã tìm thấy Bạc Khả Vân.

Nhưng hắn thế nào cũng không nghĩ tới chuyện đại nữ nhi cao ngạo của hắn vì một kẻ không người thân, không địa vị, mà bỏ qua một đối tượng tốt như Thiệu Chi Ung mà bỏ trốn ngay trước hôn lễ một ngày, chuyện này hắn làm sao có thể chấp nhận được.

Hắn uy hiếp đại nữ nhi căt đứt quan hệ cha con, nghĩ là như vậy có thể khiến nàng hồi tâm chuyển ý, nàng luôn thuận theo ý hắn nhưng lần này cư nhiên cố ý đi theo kẻ kia.

Đại nữ nhi kiên trì từ chối cuộc hôn nhân này, nhưng hắn lại phải dựa vào danh tiếng của gia tộc họ Thiệu mà phát triển sự nghiệp, không còn cách nào khác, hắn đành phải giấu diếm Khả Di, để nàng tiếp tục giả làm Khả Vân mà sống tiếp trong nhà họ Thiệu. Dù sao thì cũng đã lừa rồi thì cứ cố giấu được tới bao giờ thì giấu.

Tuy là hắn đã hứa với Khả Di kì hạn là 2 tháng, nhưng nói không chừng Khả Di đã sớm yêu Thiệu Chi Ung, như vậy kéo dài được thời gian không phải là không có khả năng. Hắn không phải là người cha nhẫn tâm, cũng không phải là không cần người con này, hắn chẳng qua cũng chỉ là vì bất đắc dĩ, huống chi là hắn đã nuôi nàng bao nhiêu năm, nàng hy sinh một chút cũng có là gì, coi như báo đáp công lao hắn đã nuôi nàng bấy nhiêu năm, mà Thiệu gia lại hết sức giàu có, cuộc sống của nàng về sau này lại chẳng cần lo lắng.

Hôm sau, khi Thiệu Chi Ung tỉnh lại,đã sớm phát hiện ra nàng không có ở bên cạnh, lập tức chộp lấy đồng hồ báo thức mà nhìn thời gian, ngô-lại bị muộn rồi.

Dạo này không biết làm sao, hắn càng ngủ càng ngủ càng trầm, càng ngủ càng trễ, như kiểu nằm trên chiếc giường này cả người không tự chủ được mà hoàn toàn thả lỏng, thật không biết là tốt hay xấu nữa. Hắn lấy tay sờ sờ vị trí bên cạnh, thấy đã lạnh lạnh, xem ra nàng đã rời giường từ rất lâu rồi, hắn tham ngủ nhưng nàng thì mỗi ngày đều dậy rất sớm, ngay cả ngày cuối tuần khi hắn tỉnh dậy cũng không thấy nàng còn trên giường, không biêt tiểu nữ nhân lại tìm việc gì làm cho hết thời gian.

Vừa mới nghĩ như vậy, trong lòng liền có mong chờ, Thiệu Chi Ung vội vã đứng dậy xuống giường, rất nhanh chải đầu rửa mặt rồi đi ra khỏi phòng, nhìn thấy bữa sáng đã đặt trên bàn, di, nàng đâu rồi.

“Khả Vân”. Hắn kêu.

“Em ở ngoài ban công”.

Hắn xoay người hướng ra phía ban công, nhìn thấy nàng cầm một bình nước nhỏ, thật cẩn thận hướng phía những khóm cây mà tưới nước.

“Đó là cây gì?”

“Phiên gia, chờ tới lúc nó nở hoa, kết quả, sẽ rất đẹp”.

Nghe khẩu khí của nàng có vẻ rất sung sướng, nàng giống như loại hoa mãn phiên gia, không bao lâu có thể đại mùa thu hoạch, nhưng rõ ràng chỉ là một gốc cây nho nhỏ, có thể nói rất kì diệu, ngữ điệu nói chuyện của nàng khiến người ta nhịn không được mà muốn chờ mong.

“Anh đi ăn sáng trước đi”.

Thiệu Chi Ung không có rời đi, ngược lại vẫn đứng tại chỗ, chuyên chú dừng ở nàng, khi ánh mắt hắn lơ đãng nhìn nàng, cái gáy trắng nõn của nàng, hắn lập tức nhớ tối nụ hôn đêm hôm qua…..

Hắn không biết nàng lại dễ thẹn thùng như vậy, hôm qua hôn gáy nàng có một chút, nàng liền thẹn thùng, cả đêm không dám nhìn hắn, khiến cho hắn cảm thấy chính mình như là một tên đại sắc lang, nếu ngày nào đó hắn thật sự làm gì nàng, nàng chẳng phải là vẫn muốn trốn ở trong chăn không dám gặp người.thật là một cô nàng ngốc nghếch.

Không nghe thấy tiếng bước chân, Bạc Khả Di hồ nghi quay đầu, phát hiện hắn vẫn đang đứng tại chỗ, thân thiết hỏi “Làm sao vậy? Anh không đói sao?”

Hắn chẫm rãi đi về phía nàng “Hôm nay thời tiết đẹp thât”.

“Đúng vậy, ánh mắt trời rất ấm, rất thích hợp đi ra ngoài ngắm cảnh”.

Đột nhiên , trong đầu hiện lên ý tưởng, Thiệu Chi Ung hướng nàng vươn tay “Còn chờ gì nữa, nhanh đi thay quần áo, chúng ta lập tức xuất phát”.

“Gì cơ?”

“Đừng ngạc nhiên, đi nhanh a”.

Cho tới khi ngồi trên xe, Bạc Khả Di vẫn không hiểu “Chúng ta sẽ đi đâu?”

“Đợi rồi sẽ biết, em yên tâm, anh cam đoan không phải lò sát sinh”.

Lò sát sinh, tên xấu xa này, lại trêu trọc nàng. “Ngày nào đó thừa dịp anh không chú ý, em nhất định cho thuốc xổ vào bữa sáng của anh”. Nàng giả bộ hung ác cảnh cáo.

Hắn không nhíu mày, hoàn toàn không sợ hãi, Bạc Khả Di nhìn bộ dạng này của hắn lại càng buồn bực, liếc trắng mắt, đơn giản nhìn về phía cửa sổ, không thèm để ý tới hắn nữa.

————-

Hết chương 5.😀 Ta tự nhận là mình đã già. Hic…😦 Sáng nay dạy lúc8h sáng, bây giờ gần 1h sáng ngày thứ 7 mà còn ráng eđit chương 6. Coi bộ hổng nổi rồi mấy nàng ơi.😦 Ta xin lỗi nha, cố gắng hết mức mà cũng chỉ có thể  post 2 chương tuần này thôi. Thông cảm cho bạn già đi, bạn già xin đa tạ!😀

12 thoughts on “chương 5.2

    • Ừa lạnh lắm!😀 Hôm nay trời mưa nên tuyết tan đi nhiều. Chứ mấy bữa trước tuyết lên tới nách luôn á.😀

  1. ở chổ me dạo này chỉ lạnh thôi có hôm cũng ấm
    năm nay ở MD ko có snow nhìu
    cuối tuần zui zẻ

  2. You’re so lucky! Mấy bữa nay trên này ấm hơn 1 chút, khoang 40 độ. This is better than -10 in Jan. Cuối tuần vui vẻ nhé.🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s