Chương 7.2

Nàng ngồi trên sôpha, ánh mắt xem văn phòng của Thiệu Chi Ung, thư phòng của hắn hết sức sạch sẽ, trên bàn toàn là văn kiện, xem ra khi hắn làm việc áp lực nhất định rất lớn, nhất đinh phải nói với hắn, yêu cầu là phải nhưng ngẫu nhiên mở một con mắt, nhắm một con mắt cũng không sai a.

Có tiếng bước chân từ xa tới gần, trong chốc lát, cửa văn phòng mở ra, Thiệu Chi Ung bước nhanh đi ở phiá trước, đi theo phía sau là một nam nhân viên.

“Về dự án này vẫn có điều cần phải suy nghĩ, nói với Trần quản lý, buổi chiều có báo cáo thì lập tức mang vào cho ta. Còn có, mau chóng thuyết phục bên Thinh tân gia trả lời, không thể đợi thêm, nếu bọn họ vẫn cố chấp, thì ngưng luôn hợp tác quan hệ.” Miệng cười quyết đoán.

“Vâng”. Nam nhân viên mặt không đổi sắc, ghi nhớ những gì Thiệu Chi Ung vừa nói.

“Được, trước tiên là như vậy, văn kiện trên bàn ta đều xem qua, bảo trợ lý trả về cho các phòng ban, buổi chiều ta sẽ về công ty trễ một chút, nếu còn chuyện gì chờ ta trở lại rồi nói sau”.

“Vâng”. Nam nhân viên rời đi,không quên nghiêng người về phía Bạc Khả Di tiếp đón “Phu nhân, xin chào”.

“Xin chào, làm anh vất vả rồi”.

“Không có gì”. Nam nhân viên nói xong liền rời khỏi văn phòng.

Bạc Khả Di nhìn khuôn mặt không có chút thay đổi của nam nhân viên, thầm nghĩ trong lòng, nơi này nhân viên bọn họ quả giống hắn, đều thực chú ý hiệu suất, hơn nữa khi bàn công việc kết sức nghiêm túc, không chút tươi cười.

Cho tới khi văn phòng chỉ còn lại hai người, vẻ mặt lạnh lùng của hắn bỗng chốc mềm nhũn, bước vào bước tiến về phía nàng, trực tiếp đem nàng tiến vào trong lòng hắn. “Sao không hỏi anh có vất vả hay không?”.

Nàng ngẩng đầu, ôn nhu vuốt ve khuôn mặt hắn “Em đương nhiên biết anh vất vả, hàng ngày đều làm việc cho tới đêm, lại thiếu ngủ . Nhưng mà bọn họ lại càng vất vả.đi theo một người nghiêm khắc như anh thì áp lực nhất định rất lớn.”

“Em nói dường như anh rất giống người xấu”. Tức giận liếc nàng một cái.

“Đói bụng sao? Anh đã nhờ thư kí Đinh đặt hộ bàn ở nhà hàng, chúng ta có thể từ từ ăn, hôm nay không có vội.”.

Cầm lấy tay kéo nàng lạ, hắn lập tức nhăn mặt “Sao tay em lạnh vậy? Có phải thấy không thoải mái ở đâu?”.

“Không có, tay chân ta dễ bị lạnh, nhất là mùa đông”.

“Đên đây, anh giúp em ủ ấm tay”.Nói xong, hắn liền dùng bàn tay to của mình gắt gao cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, kéo lại gần miệng, thổi thổi vào tay nàng.

Bạc Khả Di nhìn hắn, vừa cảm thấy vui vẻ nhưng cũng cảm thấy đau lòng, hắn là loại người một khi đã nhận định, sẽ hết thảy yêu chiều, nàng thật sự không dám tưởng tượng nếu có một ngày hắn biết rõ chân tướng, hắn sẽ phẫn nộ tới mức nào? Không dám tưởng, thật sự không dám tưởng, hiện tại điều duy nhất nàng có thể làm là tận hưởng hết thời gian được bên cạnh hắn, được yêu hắn.

Hai người có thời gian ăn trưa, thoải mái tận hưởng không chút áp lực.

Nàng cố ý tìm thời cơ hỏi hắn yêu hay không yêu nàng, Thiệu Chi Ung cái gì cũng chưa nói, lạnh lùng liếc mắt nhìn nàng một cái, hắn hít một hơi rồi hôn nàng, hôn nàng khiến mặt nàng đỏ bừng, vô lực chống đỡ mới rồi mới buông nàng ra, làm cho nàng ỷ lại tựa vào bên người hắn. Quả nhiên là tác phong của hắn, thực khí phách.

“Cái gì, đã quên mang?”.Đứng ở quầy đăng kí kết hôn, Thiệu Chi Ung nhíu mày nhìn nàng.

Bạc Khả Di cúi đầu xuống, chột dạ tới cực điểm. Cho dù hắn có tức giận như thế nào, nàng cũng sẽ kiên trì việc “Quên mang chứng minh thư”.

“Thật xin lỗi, em rời khỏi nhà đều nghĩ tới việc cùng anh ăn cơm trưa, không phát hiện ra chứng minh thư để trong một cái túi khác, lái xe tới nên em vội cầm túi, không để ý là cầm nhầm túi”.

“Hiện tại làm sao bây giờ, cho dù lập tức trở về nhà lấy cũng không kịp, anh chờ một chút rồi cũng phải trở về công ty”.

“Thật xin lỗi, anh không cần tức giận, thật xin lỗi……”

Nàng kéo tay hắn, biểu tình áy náy, nhìn nàng như sắp khóc. Hắn nhíu chặt mi nhìn nàng, nghĩ rằng nếu hắn hồ đồ thì đã sớm nổi giận, nhưng khi nhìn khuôn mặt nàng lúc này thì hắn có thể nói cài gì đây? Vẻ mặt nàng ăn năn , hối lỗi, hắn thật sự luyến tiếc lại trách cứ nàng.

“Xem ra lại phải để lần sau tới vậy”. Hắn bất đắc dĩ nói.

“Chi Ung….”.Nàng giống như học sinh tiểu học lần đầu phạm lỗi, ngoan ngoãn đứng tại chỗ, nghe hắn giáo huấn.

“Quên đi, lần khác lại đến vậy, cùng anh trở lại công ty, chờ một chút anh kêu lái xe đưa em về nhà”. Thiệu Chi Ung xoay người rời đi.

“Vâng”. Nàng cúi đầu đi theo hắn, bước nhanh ra khỏi nơi đăng kí kết hôn.

Tuy rằng nguy cơ tạm thời được giải trừ, nhưng là nàng tuyệt không cảm thấy vui vẻ, bởi  vì nàng một lần nữa lại lừa dối Thiệu Chi Ung.

Hắn là như vậy, hy vọng cùng nàng đăng kí kết hôn, chờ mong chứng minh thư mặt sau có tên của nhau, nàng trước mặt là nói dối, không thể không nói dối, lại tiếp tục lừa gạt hắn…….

Thiệu Chi Ung là như vậy, tin tưởng nàng, nàng nói đã quên, hắn không có hỏi câu thứ hai, nhưng nàng đối với hắn tín nhiệm mình lại lừa dối hắn.Bạc Khả Di ơi Bạc Khả Di, một ngày nào đó ngươi nhất định sẽ bị trời phạt.

Nàng gắt gao nắm chặt tay lại, lực lớn đến nỗi móng tay bấm sâu hằn vào thịt, rất đau , nhưng chỉ có như vậy nàng mới có thể bức chính mình tiếp tục lừa gạt hắn.

4 thoughts on “Chương 7.2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s