Chương 7.4

Thiệu Chi Ung buông cái chén, không nói mà lấy tay cù nách nàng, nàng nhột quá nên hét lên, cuối cùng không chịu nổi ngã vào lòng hắn mà cười.

“Được rồi, được rồi mà, anh dừng tay đi, em đầu hàng, như vậy được chưa?”

“Chưa được.” Hắn ngạo nghễ cười ở trong lòng, mặt mày không chút nào che dấu thắng lợi đắc ý.

Nàng mồ hôi mồ kê, thở hổn hển hỏi: “Anh có đói bụng không, em làm đồ ăn cho anh ăn có được hay không? Em có làm bánh ngọt buổi sáng, anh có muốn ăn không?”

Hắn cúi đầu nhìn nàng, khuôn mặt đỏ bừng giống như quả táo, con ngươi đen còn đọng hơi nước long lanh tựa như đá quý, cái miệng nhỏ nhắn như vậy mê người…… Hắn hiện tại thầm nghĩ ăn — nàng.

Trong mắt hắn ý đồ thật rõ ràng, Bạc Khả Di đột nhiên run lên, khi hắn cúi đầu đến, nàng chạy nhanh ngăn trở hắn, thẹn thùng ngăn cản, “Không thể!”

“Vì sao?”

“Bởi vì mỗi lần anh đều làm cho người ta mệt chết đi……” Nam nhân này căn bản là khỏe như trâu, lần nào cũng phải mấy lần, mỗi lần đều đem nàng la hét đến khi miệng khô lưỡi khô, toàn thân run rẩy còn không chịu buông tha nàng, chỉ có đứa ngốc mới có thể cho hắn ta ăn sạch sẽ.

“Một lần là tốt rồi, ngoan, hôm nay chỉ cần một lần là tốt rồi.” Hắn giống như con sói hoang chuyên dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ, không có hảo ý dụ dỗ người ta.

“Anh thật sự chuyên lừa gạt người khác, em không có tin tưởng anh.” Nàng thông minh phát hiện ra mưu mô cuả hắn.

“Lại đây, đừng cho anh phải nói lần thứ hai.” Nheo lại ánh mắt cảnh cáo.

“Hừ, cho dù anh nói lần thứ ba cũng giống nhau!” Châm ngòi thuốc nổ, nàng bỏ chạy.

“Bạc Khả Vân, em thật xong đời, làm cho anh bắt được em phải bắt đền gấp bội.” Nói xong hắn lập tức đứng dậy.

Hai người lớn chạy truy đổi lẫn nhau như hai đứa con nít, thanh âm vui đùa ầm ĩ lần đến từng góc phòng, đột nhiên Thiệu Chi Ung bước đến một bước, bắt được nàng, Bạc Khả Di còn không kịp phản ứng, lập tức bị hắn nắm lấy, bỏ lên lưng mà khiêng đi.

“Bỏ em xuống! Thiệu Chi Ung, mau bỏ em xuống dưới……”

“Không còn kịp rồi, hiện tại cho dù em kêu khản cổ cũng không có người đến cứu em đâu, anh khuyên em nên để dành sức cho chuyện khác, không thì sẽ mệt a.”

Hắn đang nói cái chuyện ma quỷ gì, chẳng lẽ nàng thật muốn kêu khản cổ sao? Nam nhân cũng thật là, hắn nghĩ đến chính mình là sơn trại đại vương sao?

Hắn khiêng vợ đi vào thư phòng, vào giá sách rút ra một quyển sách văn học tiếng Anh đả cũ, nhét vào trong tay nàng, tiếp theo đặt nàng ngồi trên ghế, chờ nàng ngồi vào chỗ của mình, hắn liền nằm lên đùi nàng, xê dịch thân thể, nằm thật sự thoải mái sau, còn không quên nói:” Bắt đầu đi!”

Kia trong nháy mắt, nàng thật muốn lấy cái gì để có thể hung hăng mà đánh hắn —

Hắn nói, thanh âm của nàngthật sự tốt hơn nhiều người khác, thực thích hợp đọc diễn cảm, nghe đọc thơ là một loại hưởng thụ. Thường thường tan tầm về nhà, hắn lôi kéo nàng đến trong thư phòng, muốn nàng vì hắn đọc mấy bài thơ tiếng Anh.

Bởi vì hắn nói, nghe thanh âm của nàng thao thao bất tuyệt ở bên tai vang lên, sẽ làm hắn cảm thấy thực hạnh phúc.

Đúng vậy đúng vậy, hắn nói thật đúng là xuôi tai, nhưng nàng lại cảm thấy hắn rõ ràng là ác nhân, nếu đọc thơ sẽ làm hắn ngoan ngoãn ngủ liền, cố tình làm nàng đọc đến khi miệng khô lưỡi khô, Thiệu Chi Ung vẫn còn tinh thần để hại nàng cũng không có thể nghỉ ngơi.

Hiện tại là như thế nào, nàng sẽ phải niệm kinh Phật hay sao? Nghe sẽ tiêu tai giải ách sao? Á!

Còn có thể làm sao bây giờ, chồng đã phân phó, nàng cũng chỉ có niệm a, ai bảo người nào nàng cũng không thích, cố tình thích Thiệu Chi Ung này làm chi.

Đọc được một nửa, nàng không chịu đọc nữa. Thiệu Chi Ung ngồi dậy, bắt nàng dựa vào ngực hắn, hắn một tay chống đầu, một tay kia vuốt mái tóc của nàng, ánh mắt sâu thẳm, suy nghĩ xa xôi……

Rõ ràng là thời khắc hạnh phúc, Thiệu Chi Ung ngực lại tràn ngập bất an, rõ ràng nàng đang ở ngay bên cạnh hắn, hắn lại cảm thấy hai người lại quá xa xôi, hắn không hiểu được nàng.

Hắn không nói gì không có nghĩa là hắn nhìn không ra, nàng đang trốn tránh việc đăng ký kết hôn, nhưng…… Vì sao? Hắn yêu nàng, mà nàng cũng thương hắn, hắn thật sự nghĩ không ra rốt cuộc nguyên nhân làm cho nàng trốn tránh.

Hắn thà rằng hy vọng là hắn đa tâm, nhưng thái độ của nàng thật sự không tích cực quá đáng, làm cho hắn không khỏi tâm sinh nghi ngại.

“Khả Vân……”

“Ân?” Nàng lên tiếng, thoải mái đến ánh mắt đều lười mở.

“Quá vài ngày, anh kêu thư ký giúp anh sắp xếp thời khóa biểu, để ra chút thời gian, lần này nhất định phải đi đăng ký kết hôn, em thấy có được không?”

Nghe vậy, nàng căng thẳng, hai đấm tay lại thả lỏng. Hồi lâu, nàng sửa lại khẩu khí, giả bộ tỉnh tâm trả lời, “Anh bình thường đã có trăm công ngàn việc, chuyện đăng ký cũng không cần thiết, chừng nào làm cũng được.”

“Em không nghĩ muốn làm vợ danh chính ngôn thuận của anh sao?”

“Em đã vợ của anh rồi.” Ít nhất, trong lòng nàng đã là như vậy.

“Nhưng là không có đăng ký, hôn nhân sẽ không đúng luật, chúng ta như vậy chỉ có thể xem như ở chung, chẳng lẽ em không sao cả sao?” Có cô gái nào muốn ở chung với người mình yêu mà không hợp thức hóa không? Cũng không phải nhân tình bí mật, ai cũng mong có một danh phận chính thức có phải không?

“Chỉ cần chúng ta yêu nhau, cái gì khác đều không sao cả.” Thân thể nàng mềm mại trở mình, càng làm cho long hắn đau thêm.

“Em không nghĩ là có thân phận hợp pháp, đối với em cũng có bảo đảm sao?”

“Anh cho rằng nếu chúng ta ly hôn, em muốn có phụng dưỡng phí sao?” Nàng rốt cục mở to mắt, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn hắn, giây lát, nàng nhẹ nhàng xoa mặt hắn,” Chi Ung, cho dù có một lúc nào đó thực sự như vậy, em cầm phụng dưỡng phí như thế nào, nhiều tiền cũng cũng chưa chắc có thể mua đựợc tình yêu, hơn nữa…… Cảm tình cũng không còn, tiền có thể chữa trị vết thương sao?”

Hắn không nói gì, đồng thời cũng càng hoang mang……

Hắn có thể cảm giác được nữ nhân trong lòng là thật yêu thương hắn, nhưng là nàng vì sao chậm chạp không muốn đăng ký kết hôn? Chẳng lẽ, nàng thật sự có bí mật không thể cho ai biết?

Khó giải.

Thiệu Chi Ung chỉ có thể ngắm nàng, thành khẩn biểu thị, “Không có như vậy, anh không cho phép.” Lời lẽ nói xong liền cùng nàng triền miên ân ân ái ái.

20 thoughts on “Chương 7.4

  1. thanks cái nờ
    chừng nào zìa vn nữa mà đòi gặp ở SG
    nói làm nôn wa y
    ê xuống dưới đây coi hoa anh đào nở hem tháng 4

    • Coi rùi. Coi cách đây mấy năm rùi., Hoa đào đẹp lắm.😀 Dạo này hết tiền rùi ko có tiền mà đi chơi nữa bà ơi. Để tui cày đi. Đang tính đi mall of america tháng 5 nè.😀

      • tính tháng 4 đi coi hoa đào
        bạn tui rủ đi NY tui nói đi đọc truyện quen đc người bạn ở NY
        bạn tui nói lần tới đi chắc kiếm bà làm phiền hắc hắc

  2. @Bà Heo: ừa, chừng nào lên đây thì kiếm tui. Mà nói trước tui ở cách NYC đến 3 tiếng lận á. Tui ở vùng khỉ ho cò gáy bà ơi.😀

  3. là 1 =))
    chơi nhìu máy wa nên lấy nik tùm lum cho nó sơm tụ =))
    tui ko muốn kiếm chồng …thik lừa tềnh thôi =))

    • hahhah… Trời, bạn làm mình tưởng mình được hâm mộ chứ ai ngờ. hahahha
      Ừa lừa tềnh cho vui, kiếm chồng làm chi sau này ly dị cũng vậy.😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s