Chương 1.2

Chương 1.2

“Phó tổng Doãn, bản báo cáo nghiệp vụ có đến ít nhất ba mươi chữ  sai, vả lại kế hoạch hợp tác với khách hàng nộp lên cũng loạn cào cào, không có trật tự gì cả, lần này là chuyện gì đây?”

Ngồi trước bàn làm việc bằng gỗ bạch đàn màu đen cao cấp, Ngụy Thành Tuấn đôi mắt càng tối đen hơn, vẻ mặt trầm trọng đem báo cáo quăng lên bàn, mặt trầm xuống, khí thế uy nghiêm, làm cho Doãn Chí Kiệt đang đứng ở trước mặt anh vô cùng căng thẳng.

“Báo cáo sếp, anh cũng biết tiếng Trung cuả em không tốt lắm, nên ít nhiều gì thì cũng có chữ  sai.” Doãn Chí Kiệt vì lỗi sai của mình tự đưa ra lý do hợp lý mà trình bày. Năm nay anh hai mươi lăm tuổi, từ  nhỏ đã đi học trường quốc tế Mỹ, sau đó sang Mỹ du học, đến năm ngoái mới về Đài Loan.

Mà sỡ dĩ Doãn Chí Kiệt dám đứng trước mặt tổng giám đốc đại nhân hỉ hả tươi cười, là vì người được xưng là “Sư tử tổng tài” là anh họ của anh, cũng là người mà anh từ nhỏ cũng rất kính nể.

Sau khi về nước, anh đi làm ở công ty nhà, hơn nữa lại là phó tổng giám đốc, ngày ngày trôi qua vừa tự do vừa vui vẻ, quyết định sau cùng đã có cha và anh họ, thân phận là phó tổng giám đốc kỳ thật không phải làm chuyện gì, cũng bởi vì không cẩn thận quen hơi nhiều bạn gái. Vốn là do anh khéo léo ứng phó, tưởng là bình an vô sự, không ngờ lại sơ sẩy, lại để cho các nàng phát hiện ra sự tình, nhiều lần đến trước cửa đánh ghen, chọc giận đến cha anh, đem anh quăng vào công ty cuả anh họ Ngụy Thành Tuấn làm việc, muốn đứa cháu trai này huấn luyện anh cho tốt.

Nói thực ra, có thể đến công ty của anh họ làm việc, chính Chí Kiệt cũng rất mong đợi, bởi vì anh từ nhỏ đã rất ngưỡng mộ người anh họ làm bất cứ chuyện gì cũng vô cùng xuất sắc này,  hơn nữa hiện tại sự nghiệp của anh họ cũng vô cùng tuyệt vời, anh hy vọng  sau này mình có thể xuất sắc giống như anh họ, bởi vậy liền thuận theo lời cha, tới nơi này mà học tập.

“Nếu anh nhớ không lầm, lần trước em viết bằng tiếng Anh hình như  sai còn nhiều hơn.”

Doãn Chí Kiệt gãi gãi đầu, cười đến xấu hổ.

“Phó tổng Doãn, nơi này là Đài Loan, em nên tập viết bằng tiếng Trung đi. Nghe cho rõ, lần sau nếu bản báo cáo lại có chữ  sai, anh cho em thôi việc ngay.”  Dượng nói muốn cho thằng nhóc này phụ trách phần công việc ở Trung Quốc, xem ra mình còn phải bỏ ra một khỏang thời gian huấn luyện nó, bởi vì hắn không chỉ thái độ chăm chỉ làm việc còn phải học hỏi, mà trình độ  tiếng Trung căn bản cũng quá tệ.

“Cái gì mà cho em nghỉ việc?” Doãn Chí Kiệt ai oán hô một tiếng. Anh vẫn chưa học được gì, đã bị đuổi việc rồi sao? “Thật em cũng có tiến bộ mà, anh không phát hiện chữ  sai ít hơn sao?”

Ngụy Thành Tuấn mím môi. “Anh muốn xem bản báo cáo hoàn toàn không  sai một chữ  nào.”

“Làm sao mà được!” Chí Kiệt thấp giọng nói.

“Em nói cái gì?”

“Không có gì.” Doãn Chí Kiệt nhìn ông anh họ yêu dấu, suy nghĩ lại, vẫn là quyết định mở miệng, “ Sếp à, anh có cảm thấy gần đây tính tình anh trở nên rất kỳ quặc không?” Bị người kia trừng mắt nhìn, Chí Kiệt vội vàng giải thích, “Anh đừng vội nóng giận, em thật sự  cảm thấy như vậy mà, tuy rằng vẫn rất uy nghiêm, nhưng là làm cho người ta có cảm giác là anh mất kiên nhẫn, vô cùng hung hăng.  Sếp à, anh có cái gì phiền lòng sao?”

Ngụy Thành Tuấn đôi mắt tối sầm xem xét. “Em biết lý do sao?”

Người nào đó không biết “nhìn mặt đoán ý”, lại còn bắt đầu phân tích, “Em thấy công ty phát triển rất tốt, kiếm được rất nhiều tiền, chắc là không phải vì việc công ty rồi, chẳng lẽ là bởi vì lâu rồi không có bạn gái, phải “chịu đựng” lâu lắm rồi? Anh họ thân yêu à, có muốn em tối nay dẫn anh đi “giải tỏa” một chút không?” Doãn Chí Kiệt càng nói càng vui vẻ, không chú ý tới người nào đó thần sắc đang càng ngày càng khó coi.

Ngụy Thành Tuấn nhìn hắn, không khỏi hoài nghi — thằng nhóc này thật sự đã hai mươi lăm tuổi sao?  “Kiệt à, anh thấy em quả thật rất nhàn rỗi, chắc là anh giao cho em quá ít việc phải không? Có lẽ phải tăng thêm mới được.”

“Không! Lượng công việc hiện tại đủ làm em mệt chết đi được rồi, vừa rồi em không có nói gì hết, em đi ra ngoài trước đây.” Sợ người nào đó lại tăng thêm khối lượng công việc, Doãn Chí Kiệt nhanh chóng thoát thân.

Anh đi ra khỏi văn phòng tổng giám đốc, đang lo lắng cho cái miệng hại cái thân, nói không chừng rất nhanh sẽ bị đuổi việc.

Hạ Ngữ Hàm thấy hắn ủ rũ, quan tâm hỏi:  “Phó tổng, anh không có việc gì chứ ?”

“Thư ký Hạ, xem ra tôi sắp phải nói bye bye với cô rồi.”

“Vì sao?”

“Bởi vì tổng giám đốc vừa mới tức giận nói nếu báo cáo lần sau lại sai, sẽ đuổi việc tôi.” Nói xong, anh đưa bản báo cáo cho cô  xem.

Hạ Ngữ Hàm đọc bản báo cáo, phát hiện bên trong có rát nhiều lỗi sai. Sếp thường có yêu cầu rất cao trong công việc, nếu không phải phó tổng là em họ, chỉ sợ sớm đã bị đuổi việc rồi, huống hồ đây cũng không phải lần đầu tiên, khó trách sếp tức giận nói muốn đuổi việc phó tổng.

“Phó tổng, tôi có một cô bạn học cũ chuyên dạy tiếng Trung rất giỏi, có rất nhiều người ngoại quốc đến tìm cô ấy giúp đỡ, tôi nghĩ nếu anh chịu khó học với cô ấy, có lẽ tiếng Trung sẽ sớm được cải thiện.” Người bạn này củaNgữ Hàm ngày xưa vốn là người chủ trì radio cuả trường đại học, chẳng những có năng lực rất tốt mà cũng rất am hiểu cách dạy người ngoại quốc.

“Thật vậy sao? Thư ký Hạ, vậy nhờ cô giới thiệu tôi với cô ấy dùm.”

“Vậy tôi sẽ giúp anh liên lạc với cô ấy, khi nào có thông tin, tôi sẽ lập tức báo cho anh biết.”

“Thu ký Hạ, thật là cám ơn cô.” Doãn Chí Kiệt nắm tay cô, vẻ mặt cảm động.

“Anh không cần phải khách khí như vậy.” Hạ Ngữ Hàm cười cười.

Doãn Chí Kiệt nắm tay cô nghĩ rằng cô thư ký này có trí tuệ mê người,  dịu dàng, hơn nữa cô có thể làm việc cho anh họ sư tử được hai năm,  nhất địnhlà rất có năng lực, nếu là có thể đem Hạ Thư Ký vừa dịu dàng vừa biết làm việc này về bên cạnh mình, hơ hơ, như vậy sau này công việc cuả anh chắc chắn là như hổ mọc thêm cánh.

“Doãn Chí Kiệt, em đang làm gì vậy? Muốn theo đuổi thư ký của anh hay là muốn tận dụng cô ấy?” Ngụy Thành Tuấn vừa ra khỏi văn phòng liền thấy thằng em họ ôn dịch đang nắm tay cuả thư ký Hạ, còn mang một vẻ mặt cười thật giảo quyệt.

Biết là sư tử xuất hiện sau lưng, Doãn Chí Kiệt lông tơ dựng đứng, lập tức buông tay ra. “Sếp à, anh đừng hiểu lầm, em chỉ là đang cám ơn thư ký Hạ đã giúp đỡ em mà thôi.” Anh họ yêu quí chẳng những có năng lực làm việc, còn có thể đọc được ý nghĩ của người khác sao? Thật là đáng sợ. Thôi bỏ đi, cứ quên đi ý nghĩ chiếm dụng trong đầu, nếu không khẳng định sẽ chết tươi dưới móng vuốt sư tử, thật sự rất khó coi. “Em lập tức đi về văn phòng.”

Nói xong, Doãn Chí Kiệt bước nhanh về phía thang máy, để anh họ không kịp giao cho mình nữa công việc khác, nếu không lại mệt chết được. Chí Kiệt hiện tại a, ngay cả sức để tán gái đều không có nha.

<Ko biết có ai thích nhân vật Chí Kiệt không chứ AT thì thấy anh chàng này too cute! hehhe>

“Thư ký Hạ, thằng nhóc đó vừa muốn cô giúp nó làm gì vậy?”

“Không có gì, tôi chỉ là giúp Doãn phó tổng giới thiệu một gia sư tiếng Trung.” Nói thực ra, cô vừa mới chỉ là đề nghị mà thôi, không nghĩ tới Doãn phó tổng lập tức đồng ý, xem ra hắn thật sự quyết tâm học hỏi hơn so với hồi mới vào công ty..

“Vậy à? Cám ơn cô.”

“Đây là việc tôi nên làm mà.”  Cô cười ngọt ngào, ánh mắt long lanh ngây thơ trong suốt.

Ngụy Thành Tuấn nhìn cô, trong lòng chợt có một chút dao động, đột nhiên nói:  “Thư ký Hạ, trên tóc cô có vướng gì đó, đừng động đậy.” Anh đưa tay phải vuốt tóc cô. “Được rồi.”

“Cám ơn anh, tổng giám đốc.”

“Cô tiếp tục làm việc đi.”

“Vâng.”

Ánh mắt anh nhìn cô thật sâu, xoay người đi vào văn phòng cuả mình, nhưng mà khi anh buông nắm tay bên phải ra, bên trong trống rỗng…

<Á…. Có ai thấy anh này cute hơn anh Kiệt hông? :D)

——————–

Thôi nha, nói là đầu tháng mới post mà giờ post rồi đó.🙂 Đi học bài á.

13 thoughts on “Chương 1.2

  1. minh cung thich Chi Kiet vi anh chang rat dang iu( vi minh hon tuoi CK ma ),,hehe,,,,anh Thanh Tuan da bat dau rung rinh rij…..

  2. Nay mí bít nhà nàng nha! truyện nì hay lắm,thanks nhìu nhìu !!!!!
    Ta quyết định trải chiếu ngồi hóng chap típ theo!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s