Chương 1.3:

Chương 1.3:

Trước khi hết giờ làm việc, văn phòng tổng giám đốc có một vị khách xinh đẹp đến, là Phương Khải Nhi.

Hạ Ngữ Hàm rất kinh ngạc, bởi vì từ khi Phương tiểu thư và sếp chia tay nhau, đã rất lâu không gặp lại cô ấy. Đã hơn một năm không gặp, Phương Khải Nhi gợi cảm xinh đẹp hơn trước rất nhiều.

“Phương tiểu thư, lâu quá không gặp.”

“Lâu quá không gặp, thư ký Hạ.” Phương Khải Nhi khuôn mặt xinh đẹp cười khẽ.

“Cô muốn tìm tổng giám đốc sao? Tôi lập tức giúp cô thông báo.” Hạ Ngữ Hàm đang định nhấc điện thoại gọi vào trong, đã thấy Ngụy Thành Tuấn từ trong văn phòng đi ra.

“Thư ký Hạ, bản hợp đồng này–” Trên tay anh cầm một bản hợp đồng, thấy Phương Khải Nhi, gương mặt tuấn tú có chút ngạc nhiên. “Khải Nhi, em về khi nào vậy?” Sau khi hai người chia tay, cô liền sang Mỹ.

“Vừa trở về không lâu, vừa về liền lập tức đến thăm anh. Thế nào, nhớ em lắm phải không?” cô ngẩng mặt tự tin nói.

Ngụy Thành Tuấn không trả lời câu hỏi của cô, trầm giọng hỏi: “Tìm anh có việc gì sao?”

“Thành Tuấn, anh cũng thật là, không gặp nhau lâu như vậy, anh vẫn cứ có biểu cảm như vậy sao, không, hình như trở nên càng thâm trầm hơn, nhất định phải có việc mới có thể tới tìm anh sao?” Phương Khải Nhi nũng nịu rất đáng yêu.

Anh phản ứng lạnh lùng khó hiểu trước vẻ vờ vịt của cô. “Anh hiện tại công việc rất bận, có chuyện gì thì hẹn nhau đi, gặp mặt rồi nói sau.”

Phương Khải Nhi dường như sớm đoán được anh sẽ nói như vậy, không những không tức giận, ngược lại còn quay sang nhõng nhẽo với Hạ Ngữ Hàm,“Thư ký Hạ, cô có biết trước đây lúc tôi và anh ấy yêu nhau anh ấy quá đáng như thế nào không? Không dịu dàng không quan tâm không lãng mạn đã đành, còn xem công việc là quan trọng nhất, không có thời gian tham gia các buổi tiệc với tôi, chính là vì phải làm việc, không có thời gian dự hôn lễ cuả em họ tôi, cũng  là vì phải làm việc. Cuối cùng thậm chí ngay cả sinh nhật của tôi, anh ây cũng bận làm việc, cô nói xem, anh ấy có quá đáng không?”

“Việc này……” Nghe qua có vẻ rất quá đáng, nhưng cô nào dám thành thật trả lời.

“Hơn nữa, anh ấy bình thường là tổng giám đốc, còn ngoài ra thì là người đàn ông nghiện ở nhà! Ngày nghỉ cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, thật nhàm chán chết đi được!”

<Chị ơi chị, nếu đã nhàm chán sao còn kiếm anh làm gì??? Để ảnh cho em, FN và JL đi! :D)

Ngụy Thành Tuấn mất kiên nhẫn. “Đừng nói nhảm với thư ký của tôi nữa, có việc cần tìm tôi thì vào văn phòng đi.” Anh đưa bản hợp đồng cho Hạ Ngữ Hàm, “Thư ký Hạ, bản hợp đồng này tôi đã ký tên rồi, đưa cho phòng kế toán dùm tôi.”

“Vâng thưa sếp.”

Nhìn sếp cùng Phương Khải Nhi đi vào văn phòng, Hạ Ngữ Hàm cảm thấy bọn họ hai người đứng chung một chỗ, bề ngoài thật sự xứng đôi vừa lứa. Không hiểu lúc trước vì sao họ lại chia tay?

Quan hệ giữa hai người họ tuy cảm thấy hơi là lạ, nhưng mà có lẽ vẫn là bạn bè? Nếu không tổng giám đốc làm sao có thể mời Phương tiểu thư vào văn phòng. Nhưng mà lúc nãy Phương tiểu thư nói những chuyện liên quan đến tổng giám đốc, thật đúng là khiến cô có chút không sao hiểu nổi.

Bởi vì cô chỉ gặp tổng giám đốc lúc đi làm, bởi vậy không biết cuộc sống riêng tư của sếp …… Anh ta thật sự là người nghiện ở nhà sao? Thật sự rất khó tưởng tượng.

Sau khi Hạ Ngữ Hàm bưng cà phê vào văn phòng, lại lập tức cầm lấy hợp đồng và vài hồ sơ công văn khác trên bàn mang đến các phòng khác.

Khi cô quay lại, phát hiện Phương Khải Nhi đã đi rồi.

Phương tiểu thư đến tìm tổng giám đốc để làm gì ? Lại tự nhiên đến không bao lâu đã bỏ về, thực là làm cho người ta rất tò mò.

Bất quá việc riêng tư cuả sếp, đặc biệt chuyện tình cảm, không phải là một thư ký nhỏ như cô có thể hỏi đến.

Nghĩ đến chuyện tình cảm , Hạ Ngữ Hàm kiểm tra điện thoại, không có tin nhắn nào. Gần đây bạn trai cô có vẻ rất bận rộn, hai người đã không gặp nhau rất lâu rồi. Cho nên cô nhắn tin cho anh, hỏi anh tối nay có muốn ăn tối với cô không, với lại thứ Bảy này có chiếu phim cảnh sát hành động mà anh thích xem, anh có muốn cùng đi xem phim không?

Ding ding, bạn trai cô trả lời tin nhắn.

Anh không rảnh, phải làm thêm giờ, ngày nghỉ cũng phải ở lại công ty tăng ca, nếu rảnh sẽ liên lạc vói cô.

Lại không rảnh?

Cô ít nhiều gì cũng đoán được anh sẽ trả lời như vậy. Nói thật ra, cô cảm thấy anh có vẻ là lạ, gần đây đối với cô rất lãnh đạm, mỗi lần gọi điện thoại cho anh đều đang bận, ngay cả lúc nghỉ trưa cũng bận, thật sự rất bận như vậy sao?

Nhưng cô không muốn nghi ngờ anh, có lẽ thời gian này công việc của anh cũng trùng hợp thật sự rất bận.

Bởi vì tin tưởng, cho nên Hạ Ngữ Hàm không nghĩ ngợi thêm nữa, cô đem tâm tư suy nghĩ đến chuyện bữa tối muốn ăn gì, đột nhiên muốn ăn mì hoành thánh.

Quyết định rồi, tối nay sẽ ăn mì hoành thánh.

———————————————————-

Buổi tối, trong căn hộ nhỏ cô đang thuê, Hạ Ngữ Hàm đang gấp quần áo đã được giặt sạch, nhìn thấy quần áo của cô bạn thân Tư Giai để quên ở nhà cô, vội xếp lại cho vào túi giấy, định lần sau gặp sẽ đưa cho cô ấy.

Quê cô ở Gia Nghĩa, sau khi tốt nghiệp đại học, cô ở lại Đài Bắc làm việc, lúc ấy cô và hai người bạn thân là Lí Tư Giai và Hứa Nhu Ân cùng thuê một căn hộ chung cư, nhưng sau đó Tư Giai chuyển đến sống chung với bạn trai, mà Nhu Ân lại chuyển chỗ làm đến một quận khác của Đài Bắc, bởi vậy cô đành thuê một căn hộ nhỏ khác. Tuy rằng ba người không ở chung, nhưng họ cũng thường xuyên gặp nhau, nhiều khi còn ngủ lại cùng cô.

Cô nhìn điện thoại, do dự không biết có nên nhắn tin cho bạn trai, hy vọng anh đừng tự tạo cho mình áp lực quá lớn, nhưng lại sợ quấy rầy công việc của anh. Điện thoại của cô vừa lúc đó cũng vang lên, là mẹ của cô gọi tới.

“Mẹ à, sao giờ này mẹ lại rảnh rỗi gọi điện thoại cho con vậy?” Cô xem đồng hồ, vừa vặn chín giờ. “Mẹ ơi, bây giờ có phải là TV đang quảng cáo không?” Cô cười khẽ.

Lần trước cô gọi điện thoại về nhà hỏi thăm gia đình, ba cô nghe điện thọai, phàn nàn mẹ cô đang mê mải xem chương trình ca kịch lúc 8 giờ, buổi tối xem suốt 2 tiếng đã đành, trưa hôm sau phát lại còn xem lại một lần nữa. May mà buổi chiều không có phát lại, nếu không chắc cả ngày đều ngồi trước TV.

Sau đó cô nghe được mẹ đứng bên cạnh la lớn “Ông nói với con gái mấy chuyện này chi vậy?” làm cho cô không khỏi bật cười lớn.

“Con nha đầu này dám trêu chọc mẹ, không sai, bây giờ đang quảng cáo.” Bà Hạ sinh được một trai một gái, tình cảm giữa bà và con gái vô cùng thân thiết, còn con trai đã lập gia đình.

“Được rồi, con xin lỗi, ba và ông bà nội mọi người có khỏe không?” Hạ Ngữ Hàm là cô gái thích làm nũng lại biết quan tâm người khác, sau khi anh cô lập gia đình rồi dọn về Đài Nam, ở nhà cũng chỉ còn lại ba mẹ và ông bà nội.

Ba cô là thợ mộc, gia cảnh cũng khá giả, bất kể là ông bà nội hay là ba mẹ cô, từ nhỏ đến lớn không bao giờ thấy bọn họ cãi nhau, mặc dù có đôi lúc có ý kiến không hợp, nhưng tình cảm rất tốt, bởi vậy cô cũng muốn giống như ông bà nội và ba mẹ, cùng người mình thích kết hôn, có được một gia đình thật ấm áp và hạnh phúc.

“Mọi người đều rất khỏe. Mẹ cũng muốn nhắc con, sắp tới đại thọ lần thứ tám mươi tuổi của ông nội, con nhân tiện cũng đưa bạn trai về nhà đi, biết chưa?”

“Chuyện này……” Tuy rằng lúc đầu cô cũng từng nghĩ như vậy, định sẽ đưa bạn trai về giới thiệu với người thân, nhưng hiện tại cô vẫn chưa xác định anh có rảnh hay không để cùng nhau về quê, bởi vì gần đây anh luôn bề bộn công việc. Đến cả thời gian gặp mặt cô cũng không có.

“Đừng có chuyện này chuyện kia nữa, các con yêu nhau đã hơn ba năm, cũng nên đưa nó đến gặp mặt ba mẹ một chút đi.” Tuy rằng con gái nói bạn trai là một người tốt, nhưng luôn muốn gặp mặt mới có thể biết được nó có phải là đối tượng tốt để giao phó cả đời con gái mình không.

Con gái bà năm nay đã hai mươi sáu tuổi, nếu đối phương là người tốt, quen thêm một năm, có lẽ sang năm là có thể kết hôn. Dù sao cũng là thân gái một mình ở Đài Bắc làm việc, nếu bên cạnh có người chiếu cố càng tốt hơn.

Bà cũng từng yêu cầu con gái trước khi kết hôn không được chung sống với bạn trai, may là con gái rất ngoan, đều nghe lời bà, cho nên nếu nhân phẩm lẫn công việc của bạn trai nó cũng không tồi, sang năm sẽ bắt chúng kết hôn, như vậy sẽ không cần phải lo lắng cho con gái một mình ở Đài Bắc làm việc.

“Mẹ, việc này con sẽ bàn bạc lại với anh ấy.”

“Còn muốn bàn bạc cái gì nữa, mẹ đã nói trước hai tháng rồi đó, sắp xếp thời gian đi, biết chưa?”

“Nhưng mà gần đây công việc của anh ấy rất bận, con sợ anh ấy không rảnh.”

“May là hôm đó là thứ bảy, chẳng lẽ ngay cả ngày nghỉ cũng phải đi làm sao? Quảng cáo hết rồi, mẹ đi xem tivi đây, có rảnh nhớ thường  xuyên gọi điện thoại về nhà nha.” Bà Hạ nói xong liền gác điện thoại.

<JL: haha, nhí nhảnh jống mẹ ta ghê>

Xem ra ba mẹ đều rất mong cô đưa bạn trai về nhà, hay là gọi điện thoại nói chuyện với anh một chút xem sao?

Hạ Ngữ Hàm nghĩ, hay là tìm lúc nào đó đến công ty tìm anh, dù sao bọn họ đã lâu không gặp nhau, cô thật sự rất nhớ anh.

14 thoughts on “Chương 1.3:

  1. To Jack : rõ ràng lúc taz comment thì k có ai nhưng sao bây h nhìn lại ng giật tem k phải là taz >:P gét quá đi chậm mất 2 giây😦 quê quá :((

  2. Ta nghi ngờ tên bạn trai của cô có vấn đề nha >””<
    Dù sao cũng là 1 bài học tốt! *ghi ghi chép chép* *lầm bầm* bận kỉu này đá cho về quê chăn vịt, quen thêm phiền *gật gù tự thưởg*

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s