STTT chương 9.3

Haha,  ta đã xong chương 9, ôi, ta vĩ đại quá đi,  hehe, clap clap clap

Trên đường về Ngụy Thành Tuấn đều không nói một lời nào, làm Hạ Ngữ Hàm cảm thấy anh nhìn hơi đáng sợ, bởi vì hình như anh đang rất giận.

Nhưng người nên giận không phải là cô sao? Anh vừa quen cô vừa gặp bạn gái cũ đấy thôi.

Hai người về đến nhà, đèn vừa mở, Ngụy Thành Tuấn xoay người một cái liền ôm Hạ Ngữ Hàm vào trong lòng.

“Thành Tuấn?” Không phải anh đang giận sao?

“Em vĩnh viễn đừng làm như vậy nữa!” Anh khẩn trương ôm cô. “Khi anh về đến nhà, thấy trong nhà tối om, em có biết anh lo lắng đến mức nào không? Anh nghĩ sao em còn chưa về nhà, có phải đã xảy ra chuyện gì không? Hay là lại không khoẻ, bị đưa đi bệnh viện rồi, anh……”

“Thành Tuấn……” Anh ôm cô thật chặt, làm cho cô hoàn toàn cảm nhận được sự khẩn trương và lo lắng trong lòng anh, “Em xin lỗi.”

“Anh không muốn nghe em nói xin lỗi, anh muốn em hứa với anh, lần sau tuyệt đối không được không nói một tiếng nào đã biến mất như vậy nữa, không để anh tìm không thấy em nữa.”

“Em biết rồi, em xin lỗi, lần sau em sẽ không làm như vậy nữa đâu.” Cô cũng ôm lấy anh, hy vọng anh sẽ không giận nữa, cô thật sự không muốn làm anh lo lắng sợ hãi như vậy nữa.

Rõ ràng biết là anh rất yêu cô, nhưng lại giận dỗi gây chuyện, tất cả đều là do cô không tốt…… Đột nhiên cô cảm thấy bụng hơi đau, nhưng cũng không để ý lắm.

Ngụy Thành Tuấn buông cô ra, “Anh cũng sai mà,  anh nên nói với em là anh đi gặp Khải Nhi, nhưng thật ra cũng không tính là anh đi gặp cô ấy, vì sự thật là anh đến mua hàng ở cửa tiệm của Khải Nhi.” Anh mở cặp tài liệu, lấy ra một cái hộp nhỏ màu đỏ tinh xảo nhìn rất đẹp.

Hạ Ngữ Hàm nhìn anh mở hộp, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương rực rỡ. Đó là……

“Lúc trước anh có nói với Vũ Thạc anh muốn kết hôn, sau đó Vũ Thạc nói với Khải Nhi, Khải Nhi gọi điện thoại cho anh, muốn anh mua hàng ở tiệm của cô ấy, cô ấy có thể giúp anh chọn một chiếc nhẫn cầu hôn mà bất cứ cô gái nào vừa nhìn thấy cũng sẽ lập tức gật đầu, cho nên anh mới đi tìm Khải Nhi.”

Cô không biết thì ra là vậy, anh muốn cầu hôn cô sao?

“Khải Nhi đã kết hôn ở Mỹ, bọn anh chỉ là bạn thôi, về điểm này, anh nên kể cho em nghe trước. Có điều anh chỉ định tạo niềm vui bất ngờ cho em, nhưng em lại cho anh một sự lo sợ bất ngờ.”

“Em xin lỗi.” Cô thật sự rất ngốc nghếch, cô không nên nghi ngờ anh.

Ngụy Thành Tuấn lấy chiếc nhẫn ra, nâng tay cô lên, đích thân đeo vào ngón áp út bàn tay phải của cô.

“Ngữ Hàm, anh biết thời gian chúng ta yêu nhau không lâu, có lẽ anh nên cho em thêm một chút thời gian, nhưng lần trước nhìn thấy em nằm trên giường bệnh, anh không biết mình đã sợ hãi đến mức nào, cho nên anh đã quyết định là cho dù em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, anh vẫn muốn cầu hôn em.” Anh hôn cô một cái, “Hạ Ngữ Hàm, em có đồng ý làm vợ anh không?”

Hạ Ngữ Hàm nhìn chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp trên tay, trong lòng kích động không thôi.

<haha, ta hiểu mà, ta nhìn thấy kim cương cũng kích động vậy đó>

Hai người yêu nhau, cô xác thực vẫn chưa nghĩ đến chuyện kết hôn, cũng cảm thấy là quá nhanh, nhưng tối nay sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô muốn đồng ý, cũng muốn lấy anh, cô biết mình vĩnh viễn có thể tin tưởng người đàn ông này.

“Ngữ Hàm, lấy anh nha.” Ngụy Thành Tuấn lặp lại.

“Thành Tuấn, em……”

“Sao vậy?”

“Anh có thể đưa em đi bệnh viện trước không? Bụng…… em đau quá!”

“Từ hôm nay trở đi, anh muốn em hai mươi tư giờ đều nằm ở trên giường.”

Làm gì có ai bá đạo như vậy! Hạ Ngữ Hàm cười gượng. Cả một ngày đều nằm ở trên giường, như vậy cô không cần thức dậy đi restroom hay ăn cơm sao?

————————-

Một giờ sau, Thành Tuấn đã đưa cô đến bệnh viện, sau khi kiểm tra phát hiện ra cô không phải đau dạ dày, cũng không phải do ăn nhầm thức ăn, mà là mang thai. Bác sĩ nói cô đã có thai ba tuần rồi.

Sau khi anh biết cô mang thai, vẻ mặt vô cùng tức giận, bởi vì hôm nay cô đã làm chuyện rất nguy hiểm, nhưng cô cũng thật là vô tội à, cũng không biết là mình đang mang thai mà.

Sau khi nhận thuốc, hai người về nhà.

Vừa về đến nhà, Thành Tuấn đã bắt cô lên giường nằm ngay, thật ra cô cảm thấy rất khoẻ, không có gì khó chịu, có điều khi biết mình mang thai, thật đúng là làm cho người ta vừa mừng vừa sợ. Cô rất vui khi đang mang trong người là con của Thành Tuấn, chỉ là cô làm sao thông báo cho người nhà đây? Chưa kết hôn đã mang thai, mẹ cô chắc chắn sẽ mắng cô rất lâu cho xem.

“Ngữ Hàm, em đói bụng không? Có muốn ăn gì không? Còn nữa, em còn khó chịu chỗ nào không? Có cần quay lại bệnh viện không? Bụng còn đau không em?”

Nghe thấy anh nói năng khẩn trương, lời nói lộn xộn, Hạ Ngữ Hàm nghiêng người xuống, sau đó vỗ vỗ lên người bên cạnh.“Em không đói cũng không khó chịu gì hết, nhưng em muốn anh đỡ em nằm xuống nghỉ ngơi.”

Thật ra tối nay anh cũng đã đủ mệt rồi, vì chuyện của cô vừa khẩn trương lại vừa lo lắng, hiện tại chỉ sợ ngay cả đứa bé trong bụng cô cũng làm cho anh bắt đầu quan tâm phiền não rồi.

Ngụy Thành Tuấn trèo trên giường, hai người ôm lấy nhau, anh hôn lên khuôn mặt cô.“Anh yêu em.”

“Em biết mà, em cũng yêu anh.” Cô cười, sau đó nhớ lại cô còn chưa trả lời anh.“Lúc nãy em vẫn chưa trả lời anh, em đồng ý,  em đồng ý làm vợ của anh.”

Anh cũng cười, hôn lên môi, mặt, trán của cô, hôn dịu dàng sâu sắc, sau đó ôm cô vào lòng.

“Em là bà xã của anh rồi sao?”

“Vâng, vậy thì anh là ông xã rồi đó!”

Hai người cười hôn nhau, không mãnh liệt nhưng rất ngọt ngào.

“Bà xã, anh muốn em ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, đừng đi làm nữa nha.”

Hạ Ngữ Hàm khẽ run sợ, ngay lập tức gật đầu đồng ý,“Vâng, em sẽ xin nghỉ.” Bác sĩ nói thai nhi không ổn định lắm, để anh không lo lắng, cô quyết định phải nghỉ ngơi thật tốt, khỏe mạnh bình an sinh đứa bé ra đời.

“Ngoan, từ nay về sau đều phải ngoan như vậy mới được, biết chưa?” Ngụy Thành Tuấn vẻ mặt đầy thỏa mãn và hạnh phúc.

“Em biết rồi.”

Hai người ôm nhau thắm thiết, cảm nhận niềm vui của người sắp làm chồng, làm vợ, làm cha làm mẹ.

“Từ nay về sau bất kể là chuyện gì, anh đều sẽ nói với em, em có chuyện gì cũng phải nói với anh, có biết không?”

“Vâng.” Đột nhiên, Hạ Ngữ Hàm nhớ tới một chuyện đã muốn hỏi từ lâu. “Ông xã, em hỏi anh điều này, anh yêu em từ khi nào vậy?”

“Hai năm trước, khi thư ký mới của anh đi làm ngày đầu tiên, khi nhìn thấy khuôn mặt ngọt ngào thanh tú của cô ấy, đôi mắt của anh đã rạng rỡ lên, nhưng điều làm cho anh có ấn tượng sâu đậm nhất là, khi cô ấy nhìn anh bằng một ánh mắt đơn thuần và thanh khiết, em không biết tim anh đập nhanh như thế nào đâu, vì cô ấy làm anh thấy rất khẩn trương. Sau đó anh thường không tự chủ được mà chú ý đến cô ấy, dần dần trở nên rất để ý cô ấy, vô cùng vô cùng để ý đến cô ấy.”

Hạ Ngữ Hàm kinh ngạc. Nói như vậy, anh đối với cô là nhất kiến chung tình sao? Nhưng hai năm trước, lần đầu gặp anh, thoạt nhìn vẻ mặt anh rất nghiêm túc, hoàn toàn nhìn không ra là có khẩn trương chút nào nha?

Bây giờ nhớ lại, sau khi trở thành thư ký của anh, thật sự anh đối xử với cô rất tốt, chưa từng giận cô,  đừng nói là quát mắng, ngay cả nói chuyện to tiếng cũng không có, mà cô lại không hề cảm nhận được, thật sự là ngốc quá!

“Anh nghĩ có thể là ông trời cảm thông với tình yêu đơn phương của anh, nên khiến cho em và bạn trai cũ chia tay nhau. Ngày đó em uống rượu say, anh đã nói hy vọng chúng ta là bạn bè, thật ra anh muốn nói là, nếu em muốn có bạn trai mới, vậy anh sẽ là bạn trai mới của em, nhưng anh sợ sẽ làm em hốt hoảng, cho nên anh mới thay đổi câu nói đó.”

“Sao cơ?” Hạ Ngữ Hàm mở to hai mắt nhìn. Thì ra lúc đó anh đột nhiên nói muốn làm bạn bè, thì ra là chuyện này, chẳng trách cô lại cảm thấy là lạ.

Cô ngắm khuôn mặt tuấn tú của anh, anh giấu tình cảm của mình sâu tận trong đáy lòng đến mức cô không hề phát hiện ra, thật may là, hai người vẫn chưa vì thế mà bỏ lỡ mất người kia, bây giờ chẳng những sống cùng với nhau, mà còn sắp nghênh đón một sinh mệnh mới sắp chào đời.

Cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh, trong lòng rung động không thôi, cũng rất cảm động.

“Tuy rằng thời gian em yêu anh là trễ hơn so với anh, nhưng em sẽ cố gắng đuổi kịp anh, em sẽ yêu anh đến lúc đầu bạc răng long. Nhưng mà, lúc em già đi rồi, anh có yêu em nữa không?”

“Yêu, anh sẽ yêu em trọn kiếp này, đến kiếp sau, đến kiếp sau sau nữa.”

Hạ Ngữ Hàm cười, “Em cảm thấy anh thật là biết nói ngọt đó nha”. Mỗi lần nói đều làm cho cô mặt đỏ lựng tim nhảy nhót, nhưng trong lòng lại cảm thấy thật là ngọt ngào.

Ngụy Thành Tuấn hôn lên mặt cô. “Đây không phải là nói ngọt, mà là lời nói từ đáy lòng anh, được rồi, nghỉ ngơi sớm  thôi,  muốn nói chuyện gìđể sau này hãy nói tiếp.”

“Vâng.” Hạ Ngữ Hàm ở trong vòng tay ấm áp của anh, cười ngọt ngào đáp lại.

Hai người ôm nhau ngủ, trên mặt còn vương lại nụ cười hạnh phúc.

Từ ngày mai trở đi, hai người họ sẽ ngày mai càng hạnh phúc hơn ngày hôm qua.

10 thoughts on “STTT chương 9.3

  1. JL giỏi qua giỏi quá!😀 Vỗ tay!!!!😀 Cuối cùng cũng xong…. Phù.

    ủa mà hình như còn 1 phiên ngọai nữa… Để chút nữa ES rảnh sẽ post nha.

  2. cam cam on nang nhieu,vay la hoan truyen ruj ^o^
    ( HNH suong that duoc cau hon bang nhan kim cuong a,
    con minh thi,,,hjc,,,cai nhan vang to dung ,chang dep ti gi ca =.= )

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s